XtGem Forum catalog
CHATTHUGIAN.MOBIE.IN
kính chào qúy khách

TRANG CHỦ
Truyện Teen   Ngôn Tình   Đam Mỹ   Bách Hợp   Tử Vi   Truyện Tranh  
Facebook  Xổ Số  Dịch  Tải Game  Báo  Tiền Ảo Bitcoin 

 Nghe nói chú yêu LOLI


Phan_10

Chương 30

“Mời anh tiếp tục.” Đến lúc này, Mộc Mộc trái lại càng thêm bình tĩnh.

“Anh nghĩ hẳn em biết rõ tình cảm của Thịnh Niên đối với Trợ lý Tần, cô ấy đối thằng bé mà nói tựa như sinh mệnh tồn tại không thể tách rời trong cuộc sống của nó. Có lẽ tình cảm của thằng bé này quá mức mãnh liệt và cố chấp khiến Trợ lý Tần khó có thể tiếp nhận, cho nên luôn từ chối thằng bé theo đuổi. Trước đó, cô ấy dùng anh để ngụy trang, nói rằng thích anh, muốn Thịnh Niên biết khó mà lui. Anh tuy là chú của Thịnh Niên, thằng bé cũng luôn tôn kính với anh, nhưng chỉ cần liên quan tới Tần Hồng Nhan, con người thằng bé sẽ hoàn toàn thay đổi, cái gì cũng không thèm để ý, cái gì không thèm đếm xỉa. Sau đó, thằng bé còn bắt đầu có ý nhằm vào anh. Dĩ nhiên anh sẽ không muốn cõng cục nợ này, cũng không muốn tham gia quá sâu vào chuyện tình giữa hai người đó nữa, cho nên anh đồng ý xem mặt với em. Một mặt, muốn tìm một người con gái đảm đương chức trách bạn gái anh, giúp anh rời khỏi cục diện hỗn loạn này; Mặt khác, anh cũng xác định rằng, bản thân đã đến lúc nên lập gia đình.”

“Bằng điều kiện của anh, muốn tìm bạn gái hẳn là nhiều như sao trên trời. Vậy mà anh lại chọn tôi, chắc hơn phân nửa là vì thấy tôi trẻ tuổi, ít kinh nghiệm xã hội cho nên sẽ dễ tin những lời nói dối của anh phải không?”

Mộc Mộc cúi đầu nhìn những cánh hoa trên mặt nước — thời gian quá lâu, cánh hoa lại bị ngâm trong nước nóng nên đã mất đi vẻ mềm mại.

Hóa ra hoa rơi cùng nước chảy.

Mộc Mộc vốn cho rằng cô là nước chảy, nhưng trên thực tế, vô tình thật sự mới là Trầm Ngang.

Tình cảm này khi bắt đầu, anh đã nguyện vô tình.

Trầm Ngang không phản bác, nhưng giọng nói ng lúc càng nhẹ: “Sau đó anh dẫn em đi gặp Tần Hồng Nhan và Thịnh Niên, cũng tuyên bố em là bạn gái anh.”

“Một khi đã như vậy, vì sao còn muốn có thêm lần thứ hai, lần thứ ba?” Mộc Mộc chú ý thấy nước trong bồn tắm bỗng nhiên nổi lên những gợn sóng nhẹ.

Ngay cả cô cũng không nhận thức được rằng, cơ thể mình đang run rẩy.

Nếu chấm dứt ngay từ lần đầu tiên thì tốt rồi, cô sẽ không bỏ ra nhiều tình cảm như vậy, cũng sẽ không tiếp tục đau khổ mà chẳng biết khi nào mới kết thúc.

“Tần Hồng Nhan đương nhiên nhận ra được sơ hở giữa anh và em, cô ấy tuyệt đối sẽ không dễ dàng buông tay. Vì thế anh mới hẹn em đi ra ngoài, để cho tất cả mọi người đều biết rõ quan hệ giữa chúng ta, và cuối cùng là để cho Trầm Thịnh Niên hoàn toàn mất đi nghi ngờ.” Trầm Ngang tiếp tục trần thuật.

“Ý anh muốn nói tới màn hôn tôi trước mặt bọn họ lần đó sao? Kế trong kế phải không? Rất ngoạn mục, hóa ra tôi chỉ là một công cụ tạo niềm vui trong cuộc sống của các người mà thôi.” Mộc Mộc tuy nói như vậy, nhưng trong đầu lại nghĩ đến đêm đó anh đưa cô về nhà trong tiếng ve ngân.

Đó vốn là một đêm không hề tầm thường trong cuộc sống của cô.

Hóa ra là vậy.

Trầm Ngang luôn có khả năng chỉ cần liếc mắt một cái có thể nhìn thấu Mộc Mộc: “Mộc Mộc, những lời anh nói hôm nay đều là sự thật, có thể chúng sẽ khiến em đau lòng. Nhưng anh thật lòng muốn nói, từ khời khắc hôn em là anh thật sự muốn qua lại với em. Hơn nữa, kết hôn chính điều kiện tiên quyết. Bởi vì lúc đó, anh hiểu được bản thân mình đã thích em rồi.”

Mộc Mộc cúi đầu, những gợn sóng trong bồn tắm dần dần tĩnh lặng, phản chiếu hình ảnh cô và anh chồng lên nhau, mờ ảo tựa như không thật.

Cô chậm rãi nói: “Trầm Ngang, tôi vẫn không hiểu một chuyện — tại sao anh lại thích tôi?”

“Chuyện tình cảm này nọ, thật sự khó có thể nói rõ ràng.” Đôi mắt Trầm Ngang dịu dàng nhìn ánh trăng bên ngoài cửa sổ: “Có lẽ anh thích em đơn thuần, có lẽ anh thích em đối với tình cảm trung trinh*, hoặc có lẽ không vì gì cả, chỉ đơn giản bởi vì em là Lâm Mộc Mộc.”

*Trung trinh: chung thủy, một lòng một d�

Mộc Mộc bật cười ha hả: “Nếu không phải trước đó nghe thấy cuộc nói chuyện kia, tôi nhất định sẽ cảm động đến rơi lệ.”

Có lẽ cô thật sự khóc, bởi vì Mộc Mộc cảm giác được hốc mắt có chút cay cay. Cô ngẩng đầu, buộc mình phải đem nước mắt vô dụng nuốt vào trong: “Anh từng nói với tôi cái gì nhỉ? ‘Đừng dùng tiêu chuẩn bạn trai thử thách anh tạm thời nữa, mà hãy dùng tiêu chuẩn chọn chồng thử thách anh một đời’ phải không? Bây giờ xem ra, là anh cố ý mang tôi tới tham dự cuộc gặp mặt bạn cũ, cố ý để cho họ ở trước mặt tôi kể về bạn gái cũ của anh, cố ý uống rượu, cố ý gọi tên tôi. Sau đó tôi bị cảm động, anh chẳng cần làm gì cả, tôi liền đồng ý cùng anh qua lại…… Trầm Ngang, bây giờ tôi rốt cuộc mới hiểu được hàm nghĩa câu nói đó của Trợ lý Tần — tôi làm sao có thể là đối thủ của anh?”

Cấp bậc giữa cô và anh, thật sự là cách nhau một trời một vực.

Những lời tâm tình ngày xưa, bây giờ nhớ lại quả là một sự mỉa mai hớn.

Trầm Ngang cũng không phủ nhận: “Anh thừa nhận thủ đoạn anh theo đuổi em không hề quang minh chính đại, nhưng tất cả toan tính đều thành lập dựa trên điều kiện tiên quyết là thích em, muốn cùng em bên nhau trọn đời.”

“Cho nên anh nghĩ rằng, tôi dĩ nhiên nên chấp nhận toàn bộ, anh cho là như vậy phải không?” Mộc Mộc thở sâu.

“Anh chỉ muốn em cho anh một cơ hội, đừng vội vàng kết án tử hình đối với tình cảm của chúng ta.” Trầm Ngang muốn vươn tay đụng vào Mộc Mộc, nhưng cánh tay vừa cử động, anh liền phát hiện Mộc Mộc theo bản năng lui ra sau.

Giống như xem anh là rắn rết.

Ánh trăng mờ ảo nhẹ nhàng len qua khung cửa sổ, bao phủ bờ vai trần mềm mại của Mộc Mộc, làm nổi bật cơ thể mỏng manh: “Trầm Ngang, tôi thật sự không dám… cho anh cơ hội. Giữa chúng ta mỗi giờ mỗi phút đều tràn ngập lừa dối và âm mưu. Tình yêu và sự tin tưởng của tôi đối với anh, đã bị những thứ dơ bẩn này đánh bay hết rồi. Tôi không biết làm sao mới có thể tin anh một lần nữa, tin tưởng tình cảm của chúng ta. Nói thật, anh khiến tôi sợ hãi, có lẽ giờ này anh yêu tôi, nhưng sau này hết yêu rồi, liệu anh sẽ dùng mưu kế nào để đối phó tôi đây? Nghĩ vậy, tôi thật sự rất sợ.”

Tay phải Trầm Ngang siết chặt thành bồn tắm: “Mộc Mộc, ít nhất em phải tin rằng, anh sẽ không gây thương tổn cho người phụ nữ anh yêu.”

“Bây giờ tôi đã không biết bản thân phải nên tin gì và không nên tin gì, có lẽ bạn gái cũ của anh ngoại tình đều do anh dồn ép cô ấy phải không?”

Nghe vậy, tay phải Trầm Ngang đột nhiên dùng sức, các khớp xương giống như muốn xé rách cả da thịt.

“Tôi xin lỗi.” Mộc Mộc bỗng ý thức được bản thân khẩu bất trạch ngôn*, giọng nói cũng dịu lại: “Trầm Ngang, anh chiến đấu trong xã hội đã nhiều năm, chắc anh cho rằng lừa dối và âm mưu mới có thể sinh tồn được. Nhưng trong thế giới của tôi, không có những thứ dơ bẩn như thế– có lẽ đây chính là sự khác nhau cơ bản giữa chúng ta. Anh từng nói, không có thử qua, tôi làm sao biết giữa chúng ta là không thể? Bây giờ chúng ta đã thử qua, thì ra là thật sự không thể.”

*Khẩu bất trạch ngôn: lời nói không có sự chuẩn bị, suy xét

“Trầm Ngang,” Mộc Mộc nghiêm túc nhìn anh, gằn từng tiếng tuyên bố: “Chúng ta chia tay đi.”

Chương 31 - 32

Sau kỳ nghỉ Quốc khánh, Mộc Mộc trở về phòng ngủ liền bị An Lương và Lưu Vi Vi đẩy ngã lên ghế, kéo rèm bao xung quanh, mở đèn bàn chói mắt, bắt đầu hình thức bức cung.

“Nói, công phu trên giường của ông chú kia thế nào?” Bạn học Lưu Vi Vi nói chuyện luôn thẳng thắn trực tiếp, không hề quanh co lòng vòng.

“Tao và anh ta đã chia tay rồi.” Mộc Mộc lấy tay che mắt.

Đau đầu a, đám bạn cùng phòng này đúng là chẳng biết thế nào thương hoa tiếc ngọc cả.

Lưu Vi Vi kinh hãi, liên tiếp lùi về phía sau ba bước, che ngực, vẻ mặt sùng bái: “Là vì ông chú kia không thỏa mãn không được mày sao? Mộc Mộc, mày ở phương diện tình dục thật sự không lên tiếng thì thôi, mà lên tiếng thì bỗng nhiên nổi tiếng a!”

Tới lúc này, Mộc Mộc mới hiểu vì sao Ma Jiajue* lại muốn sát hại đám bạn cùng phòng của anh ta.

*Ma Jiajue: một sinh viên bị tình nghi là thủ phạm giết chết bốn người bạn trong ký túc xá

Nuốt miếng, Mộc Mộc bắt đầu kể lại toàn bộ câu chuyện không sót một chữ.

Lưu Vi Vi và An Lương nghẹn họng nhìn nhau trân trối, một lúc lâu mới có phản ứng.

Không khí trong phòng trở nên đặc biệt nặng nề, Mộc Mộc cho dù đau khổ vẫn cảm thấy vui mừng phần nào — tuy rằng cô mất đi chú ấy, nhưng ít nhất cô vẫn còn những chị em tốt này.

Kết quả vẫn là bạn học Lưu Vi Vi đá bay vui mừng của cô: “Mày ấy thế mà lại vứt bỏ cảnh đẹp ở Maldives cùng biệt thự trên biển rộng sáu trăm mét vuông hả, Lâm Mộc Mộc, trong đầu mày chứa toàn là phân sao?!”

Mộc Mộc lại có xúc động muốn tự tay đâm chết đứa bạn cùng phòng này.

“Vậy sau khi mày nói chia tay xong thì sao? Ông chú Trầm có nói gì không?” An Lương tò mò.

Chú Trầm nói gì không?

Thành thật mà nói, ông chú Trầm chẳng nói gì cả.

Anh ấy chỉ lấy một áo choàng tắm trắng mịn đặt lên thành bồn tắm, sau đó lẳng lẽ ra ngoài.

Hôm sau Mộc Mộc đổi vé, bay về nhà.

Từ ngày đó, cô sẽ không bao giờ gặp lại Trầm Ngang.

“Bọn mày chia tay chỉ thế thôi hả?” An Lương cảm thấy có chút hụt hẫng.

Giống như xem một bộ phim hành động Mỹ rượt đuổi ba năm tự dưng có kết thúc hết sức vô lý, tâm tình chắc chắn sẽ rất buồn bực.

“Ừ.” Mộc Mộc học theo Tarzan đấm đấm hai tiểu bánh bao trước ngực, chí khí ngút trời: “Qua nhiều ngày như vậy, vết thương của tao đã khỏi hẳn rồi!”

Ánh mắt Lưu Vi Vi và An Lương đều tràn ngập ba từ to “Tao không tin”.

Cũng khó trách, ngay cả Mộc Mộc cũng không tin bản thân sẽ quên mau như vậy, bởi vì theo nghĩa hẹp mà nói, Trầm Ngang chính là mối tình

Mối tình đầu a, ngàn vạn trâu bò hò hét mối tình đầu a!

Làm sao có thể dễ dàng quên như vậy.

Ban ngày trôi qua tàm tạm nhưng vừa vào đêm, trong lòng Mộc Mộc tựa như chứa đầy tiêu ớt, lăn qua lộn lại đau khổ không kể xiết.

Khi khó chịu tới cực điểm, cô rất muốn vọt tới văn phòng Trầm Ngang, vặt hết tóc của anh xuống, để cho anh biến thành đầu trọc giống ông chú Cát Ưu luôn.

Nhưng đôi khi cũng muốn chạy vào văn phòng Trầm Ngang, nhào vào lòng anh, hưởng thụ vòng ôm mạnh mẽ.

Mộc Mộc cảm nhận sâu sắc rằng, thất tình quả thực chính là thảm họa lớn nhất trong thời kỳ hòa bình này.

May mà sau khi thi tốt nghiệp là phải lập tức tìm công việc, Mộc Mộc cố gắng tập trung hết sức vào hồ sơ lý lịch — cô thà tình nguyện lao vào một hồ sâu đầy cá sấu cũng vạn vạn không muốn trở lại công ty HG, đối mặt với Trầm Ngang.

Kết quả là, trời đông giá rét, Mộc Mộc nhịn đau tạm biệt ổ chăn ấm áp, mặc áo ấm quàng khăn quanh cổ, bắt đầu con đường tìm việc.

Vốn nghĩ chỉ cần mình tránh, những người trước kia sẽ không xuất hiện trong cuộc sống của cô nữa. Nhưng không lâu sau, đang đi trên đường cô tình cờ gặp Tần Hồng Nhan.

Mộc Mộc nghĩ nhân lúc cô ấy chưa thấy liền lén lút trốn đi, nhưng Tần Hồng Nhan lại như có mắt sau lưng, lạnh giọng nói: “Tính giả bộ không quen thật à?”

Mộc Mộc thật sự không chống cự được khí thế của Tần Hồng Nhan, gần như là bị cưỡng chế lôi vào Starbucks.

Tần Hồng Nhan gọi chủ quán, mua cho cô một tách cappuccino nóng, còn mình thì mua một tách café đen.

Ngửi thấy vị đắng từ tách café trong tay Tần Hồng Nhan, Mộc Mộc chun mũi.

“Sau khi chia tay với Trầm Ngang, cô sống thế nào?” Tần Hồng Nhan xưa nay nói chuyện luôn thẳng thắn trực tiếp, ngay cả khúc dạo đầu cũng lười mở.

“Cũng ổn, bình thường như mọi ngày.” Mộc Mộc cúi đầu uống cafe, không muốn để cho người khác nhìn thấy sự cô đơn trong mắ

“Mấy ngày nay, biểu hiện Trầm Ngang cũng bình thường, tựa như người không có việc gì vậy.”

Mộc Mộc đang định mạnh miệng nói mình không muốn biết tin tức của Trầm Ngang nhưng Tần Hồng Nhan đã mở miệng ngăn cô: “Đừng ở trước mặt tôi giả vờ nói không muốn biết tin tức của anh ta, cô có mấy khúc ruột tôi còn không biết?”

Mộc Mộc cúi đầu tiếp tục uống café, bọt sữa trắng bây giờ đã bị phá tan sạch sẽ.

Những người này, toàn là người thành tinh hết, đoán lòng người như thần vậy.

“Nói thật cho tôi biết, cô đối với anh ta còn có cảm giác không?” Tần Hồng Nhan chắp hai tay lên đùi, phong thái xinh đẹp băng giá.

“Cảm giác sẽ theo thời gian trôi đi.” Mộc Mộc không muốn trực tiếp trả lời câu hỏi này.

Môi Tần Hồng Nhan tô son thượng hạng, trơn bóng mềm mại, mỗi khi mở ra đóng vào đặc biệt rực rỡ chói mắt: “Chăc cô biết quan hệ giữa tôi và Trầm Ngang từ trước đến nay không phải là bạn bè, thậm chí còn có chút quá phận. Cho nên khi nghe thấy tin hai người chia tay, việc đầu tiên tôi làm là chạy tới chế nhạo anh ta. Anh ta đang xử lý công văn, nghe tôi chế nhạo xong mới ngẩng đầu, nói với tôi một câu.”

Ngay giây phút quan trọng này đột nhiên Tần Hồng Nhan dừng lại, uống ngụm café mà so với thuốc Đông Y còn đen hơn.

Lúc ấy Mộc Mộc thật muốn đem đầu của cô ấy nhúng hẳn tách café.

Đáng tiếc, cô không ăn gan gấu nên không có can đảm.

Cho nên chỉ có thể chờ Tần Hồng Nhan đặt tách café xuống, dùng khăn giấy lau miệng, sau đó mới chậm rãi nói: “Anh ta nói ‘Tần Hồng Nhan, cô hoàn toàn không hiểu’, tuy rằng biểu cảm và thái độ không khác ngày thường, nhưng giây phút đó anh ta khiến tôi cảm nhận được một điều, đó là khổ sở. Cho nên tôi nghĩ anh ta đối với cô, cũng không thể tính là không có tình cảm.”

Hai tay Mộc Mộc siết chặt tách café, nhiệt độ xuyên qua cốc sứ tiến thẳng vào cơ thể cô, va chạm, chạy tán loạn.

“Nói thật, ngày đó ở nhà hàng là do tôi muốn khích anh ta cho nên mới nói quá lên. Tâm tư Trầm Ngang quả thật thâm trầm, nhưng vẫn có chỗ tốt, đó là đối với chuyện nam nữ không làm bậy. Ít nhất tôi quen anh ta nhiều năm như vậy, chưa từng nghe thấy tin tức ong bướm của anh ta.” Tần Hồng Nhan vén hai lọn tóc xoăn vướng ở hai má ra sau, chỉ một động tác đơn giản nhưng có thể làm điên đảo chúng sinh.

Mộc Mộc nhìn đến ngây người, nhưng vẫn kiên quyết: “Tôi và anh ta đã chia tay, nguyên nhân chính không phải do chuyện này.”

Chủ yếu là, giữa hai người bây giờ đã mất đi sự tin tưởng.

“Tôi không phải là bà mối, hôm nay đến đây cũng không phải muốn khuyên cô hợp lại với anh ta. Tôi chỉ cảm thấy, chuyện này coi như tôi là người dựng lên, ít nhất cũng phải có trách nhiệm nói rõ cho cô.” Tần Hồng Nhan bắt đầu cầm điện thoại di động bỏ vào túi xách: “Về phần hai người sau này sẽ phát triển thế nào, tôi không có hứng thú muốn biết.”

“Nhưng một cô bé như cô lại có thể khiến con cáo già Trầm Ngang khổ sở như vậy, là giỏi lắm rồi.” Tần Hồng Nhan đứng lên, ở trước khi đi bỏ lại một câu: “Chẳng qua theo hiểu biết của tôi đối với đàn ông nhà họ Trầm mà nói, thì bọn họ sẽ không dễ dàng buông tay như vậy, cho nên, hãy bảo trọng.”

Chương 33

Mộc Mộc nghĩ rằng cô sẽ hét lên, nhưng cô không có.

Cô đờ đẫn cúi đầu, xốc chăn lên, nhìn quần áo vẫn còn nguyên vẹn, thở dài.

May quá, vẫn còn trong sạch.

“Em uống sayôn ra người anh, anh chịu trách nhiệm đưa em về, nhưng em lại không nói cho anh biết địa chỉ ký túc xá hay là địa chỉ nhà. Không còn cách nào khác, anh chỉ có thể đưa em đến nhà anh.” Lục Ngộ ngắn gọn xúc tích thuật lại sự việc.

“Ba mẹ anh đâu?” Mộc Mộc run run hỏi.

Nếu Lục Ngộ dám nói ba mẹ anh đang ở nhà, hơn nữa còn quan sát toàn bộ quá trình cô say khướt thì cô nhất định sẽ ôm anh đồng quy vu tận.

May mà câu nói kế tiếp của Lục Ngộ đã cứu vớt sinh mạng hai người: “Đều ở nước ngoài, đây là nhà ba mẹ để lại cho anh.”

Ánh mắt Mộc Mộc tựa như cục xà bông trượt quanh nửa thân trần Lục Ngộ, nhìn gần hết mới nói: “À, anh mau mặc quần áo vào đi, đừng để bị cảm lạnh .”

Lục Ngộ đáp ‘ừ’, xoay người từ tủ quần áo lấy ra một chiếc áo pull màu lam, hai tay duỗi ra, cúi đầu mặc vào.

Toàn bộ động tác nhanh chóng mà đẹp đẽ.

Phía sau lưng anh gầy gò rắn chắc, cơ thể thanh niên tráng kiện tràn đầy năng lượng, như trái cây vừa chín, không bị hư hại, trơn tròn nhẵn bóng.

Lục Ngộ xoay người lại, cười nói: “Lại bị em nhìn thấy rồi.”

Lời anh nói như đôi bàn tay, nhẹ nhàng kéo hai màn che, tái hiện lại quá khứ –

Mùa hè năm ấy thời tiết cực kỳ nóng, ve sầu trên cây kêu in ỏi, ánh nắng chói chang chiếu vào mặt nước trong bể bơi, phản xạ ra vô số thanh kiếm sắc bén, chiếu thẳng vào mắt mỗi người.

Vì nắng chói chang như vậy, cho nên số người đến bể bơi lộ thiên này rất ít. Hai người đứng trong mái che nắng, dưới chân là vô số phản quang so với ánh sáng mặt trời còn khiến người ta lóa mắt hơn.

Anh quay đầu lại, nhìn cô cười: “Anh đoán em sẽ không bao giờ học bơi được đâu.”

“Anh học bơi lâu như vậy, nói không chừng quên rồi ấy chứ.” Cô tuy rằng nhìn thấy nước trong bể bơi có chút sợ, nhưng vẫn mạnh miệng như cũ.

“Loại chuyện như học bơi này, chỉ cần học một lần mãi mãi sẽ không quên.” Anh cười.

N� cười tỏa nắng.

Sau đó, bước về phía trước, ngay lúc cô không kịp đề phòng hôn lên môi cô.

Cô mở to mắt, dưới ánh sáng lung linh nhìn anh cười đến rực rỡ.

“Chuyện này cũng tương tự.” Anh nói: “Học xong, mãi mãi sẽ không quên.”

Anh xoay người cởi áo pull, cả người chỉ còn mỗi quần bơi tứ giác, tấm lưng gầy mà rắn chắc, da thịt trắng trẻo bóng bẩy như tuyết.

Nụ hôn tinh khiết của anh làm cô choáng váng.

Hơi thở sạch sẽ kia tựa như ma quỷ vượt qua quá khứ đến tận bây giờ, thiếu chút nữa khiến Mộc Mộc nghĩ rằng ký ức đó đã khảm sâu vào xương tủy. Cho đến khi một luồng hơi nóng phả vào da cô, cô mới giật mình nhìn thấy Lục Ngộ không biết khi nào đã dựa gần sát mình.

Đủ gần để khiến người ta nghĩ rằng, giây tiếp theo, môi anh sẽ chạm vào môi cô.

“Ah”, Mộc Mộc hét lên, thân mình theo bản năng lùi về phía sau một khoảng lớn. Bỗng dưng phản ứng mãnh liệt như vậy khiến bầu không khí trong phòng nháy mắt trở nên xấu hổ.

Ánh mắt Lục Ngộ giống như bóng đèn cảm ứng, dần dần trở nên ảm đạm.

“Ngại thật, hôm nay làm phiền anh quá.” Mộc Mộc giả bộ như tìm túi xách, tránh né ánh mắt anh: “Khuya rồi, em phải về ký túc xá thôi, còn có bảo vệ.”

“Bây giờ đã là hai giờ đêm, cho dù em có về thì cũng không vào được cửa ký túc xá.” Lời nói của Lục Ngộ khiến Mộc Mộc không thể phản bác.

“Vậy em về nhà.” Mộc Mộc kiên trì.

“Anh uống rượu, không thể lái xe, không có cách nào chở em về nhà. Đêm nay em cứ ngủ ở phòng này đi, anh ngủ phòng bên cạnh, sáng mai ngủ dậy anh sẽ chở em về.” Dừng một lúc, Lục Ngộ nói: “Nếu như em kiên quyết phải về, anh sẽ đi cùng em mấy km, đến trước khu nhà đón taxi.”

Tuy rằng đầu óc Mộc Mộc đang choáng váng, nhưng vẫn còn có năng lực phán đoán, vì an toàn của lẫn nhau suy nghĩ, chỉ có thể tạm thời nghỉ ở nhà Lục Ngộ một đêm.

Nói ngủ ngon xong, Lục Ngộ với tay đóng cửa

Mộc Mộc nằm trên giường anh, quanh quẩn chóp mũi là hơi thở sạch sẽ nhiều năm không thấy, đầu óc vẫn bị men rượu ngự trị, say mê ngây ngẩn.

Trong lúc ngây ngẩn, cô nhớ lại thời khắc mới gặp Lục Ngộ.

Lớp 11, anh là học sinh mới đến chuyển vào lớp cô.

Cuối thu tháng chín, phía nam thành phố nắng nóng lan tràn, buổi chiều mỗi lớp chỉ có 4 cái quạt cũ rích kẽo kẹt quay tròn, tạo ra một luồng khí nóng hầm hập. Trong không khí bốc mùi mồ hôi nồng đậm, mọi người ngay cả hô hấp cũng cảm thấy khó khăn.

Đúng lúc này, Lục Ngộ đi theo sau giáo viên chủ nhiệm bước vào. Áo sơ mi lam nhạt đơn giản, làn da trắng mịn, sạch sẽ vô hãn*, mang đến cảm giác tươi mát cho người nhìn.

*Vô hãn: không có mồ hôi

Giáo viên chủ nhiệm để anh tự giới thiệu, anh chỉ nói: “Xin chào mọi người, mình là Lục Ngộ.”

Không hề có một từ dư thừa.

Giáo viên chủ nhiệm chỉ vào vị trí phía sau Mộc Mộc, nói: “Em ngồi đó đi.”

Anh ngồi xuống, rồi ngồi ở đó hai năm.

Cái gọi là tâm xuân chính là hormone tuổi mới lớn của các chàng trai cô gái. Ngoại hình Lục Ngộ khôi ngô tuấn tú, thành tích xuất sắc, dĩ nhiên nhận được sự chào đón của tất cả nữ sinh trong trường.

Mặc dù anh đối xử với mọi người rất hòa nhã điềm đạm, nhưng cùng anh tiếp xúc mới thấy khoảng cách rất lớn. Nụ cười của anh xa lạ, quá lạnh khiến người khác không dám tới gần.

Lâu dần, nữ sinh trong lớp phong anh là Vua sen, ngụ ý là chỉ có thể nhìn xa xa, không thể tiếp cận.

Mà lúc đó Mộc Mộc đang chuyên tâm vào học tập, bởi vì cô không hề giỏi lý hóa nhưng lại muốn thi vào trường Đại học tự nhiên, chỉ có thế bước vào địa ngục gian khổ, mỗi ngày vùi đầu vào lý hóa, đối phó với các loại bài kiểm tra, căn bản không có thời gian để nghĩ tới tâm xuân.

Cho nên đối Vua sen này, ngoại trừ lần đó gặp mặt đó ra, cô chẳng lần nào nghĩ tới

Cứ mơ mơ màng màng nhớ lạ, Mộc Mộc dần tiến vào mộng đẹp.

Say rượu tỉnh lại, cả người vẫn như cũ mơ mơ màng màng. Vì vậy lúc đi ra khỏi phòng, phát hiện mình đang đứng trên tầng hai, cách phòng khách cả một dãy cầu thang dài bất tận, Mộc Mộc thật muốn nhắm mắt trực tiếp lăn xuống.

Như Đường Tăng lấy kinh phải trải qua muôn vàn gian khổ mới thong thả đi từng bước xuống thang, do vậy, đang là đầu mùa đông nhưng trán Mộc Mộc lại lấm tấm mồ hôi.

Rất khủng khiếp, tại sao bây giờ đàn ông đều lưu hành phong cách sống tầng hai thế này? Chẳng lẽ bọn họ không sợ say rượu, hôm sau tỉnh lại trượt chân ngã lăn xuống à?

Đều? Chờ ý nghĩ này nổi lên trong đầu, Mộc Mộc mới ý thức mình lại nghĩ tới nhà….Trầm Ngang.

Mộc Mộc vội vàng ấn huyệt Thái Dương, muốn đem mọi thứ về Trầm Ngang xóa sạch khỏi não.

Lục Ngộ mặc một chiếc áo khoác màu xanh nhạt, chào Mộc Mộc: “Anh là một người đàn ông độc thân nên trong nhà không chuẩn bị cái gì cả, chúng ta đi ra ngoài ăn sáng nhé!.”

Không biết vì sao, Mộc Mộc cảm thấy khi anh nói đến 5 từ “người đàn ông độc thân”, có chút nhấn mạnh.

Nhưng, chắc là do cô suy nghĩ nhiều.

Mộc Mộc đi theo Lục Ngộ ra khỏi nhà, bỗng phát hiện phong cảnh xung quanh cùng kiến trúc có chút quen thuộc.

Rốt cuộc cô đã nhìn thấy ở đâu?

Trong TV? Trong phim? Hay là trong CCTV kênh pháp luật?

Đang vắt óc nhớ lại, phía trước cách đó không xa là một tòa biệt thự có ga ra so với phòng khách nhà cô còn lớn hơn, có một chiếc xe quen thuộc chạy ra.

Đương nhiên, quen thuộc không chỉ có chiếc xe, còn có người ngồi bên trong xe.

Người quen.

Chính là bạn trai cũ của Mộc Mộc — Trầm Ngang.

Cho dù bắt Mộc Mộc vắt hết óc tưởng tượng, cô cũng không thể tưởng được rằng, đối tượng nụ hôn đầu tiên cộng đối tượng ái muội lại là hàng xóm của bạn trai cũ!

Cô thật muốn ngất ngay tại chỗ, ngủ mãi không cần dậy.


Phan_1
Phan_2
Phan_3
Phan_4
Phan_5
Phan_6
Phan_7
Phan_8
Phan_9
Phan_11
Phan_12
Phan_13
Phan_14
Phan_15
Phan_16
Phan_17
Phan_18
Phan_19
Phan_20
Phan_21
Phan_22
Phan_23
Phan_24
Phan_25
Phan_26
Phan_27
Phan_28
Phan_29
Phan_30
Phan_31
Phan_gioi_thieu
Nếu muốn nhận thông tin bài viết mới của trang thì like ở dưới hoặc truy cập trực tiếp CLICK

TRANG CHỦ
Truyện Teen   Ngôn Tình   Đam Mỹ   Bách Hợp   Mẹo Hay   Trà Sữa   Truyện Tranh   Room Chat   Ảnh Comment   Gà Cảnh   Hình Nền   Thủ Thuật Facebook  
Facebook  Tiện Ích  Xổ Số  Yahoo  Gmail  Dịch  Tải Opera  Đọc Báo 

Lưu địa chỉ wap để tiện truy cập lần sau. Từ khóa tìm kiếm: chatthugian

C-STAT .